Chuyện Linh Tinh

Hôm nay đi làm...tiếp thị :) Một ngày dài thật dài, nóng thật nóng nhưng mà vui thật vui, vì gặp được rất nhiều người, đủ mọi tầng lớp, thứ tiếng, văn hóa. Nhiệm vụ trong ngày hôm nay là đứng giới thiệu yogurt, thấy ai đi ngang qua thì cười với họ một cái + tặng cho họ một ly yogurt nho nhỏ để họ nhắm thử, nếu được thì đưa thêm cho mỗi người một cái coupon giảm giá. Ko có gì là nặng nề, vì chủ yếu là đứng đó dựa vào tường và nghe nhạc (cái siêu thị đó mở nhạc vừa lớn vừa hay, đúng gu của mình quá rồi còn gì ) Còn nghỉ giải lao thì tùy ý thích, muốn nghỉ bao nhiêu cũng được, chỉ đừng nghỉ nhiều quá thì kỳ thôi...

Hôm nay có nhiều chuyện xảy ra. Chuyện thứ nhất là có một ông kia kìa, đầu tóc mặt mũi thế nào mà nhìn từ xa y như...George H. W. Bush. Cứ đứng đó mà nhìn ông đó hòai, tự hỏi hổng lẽ nào ông Bush đó đi chợ ở chỗ này, rồi còn nghĩ là chắc ông đi ngang qua Crawford thăm con ông nên ghé ngang qua đây...Nghĩ ra tùm lum chuyện, nếu có Trúc ở đây thế nào nó cũng gán cho 2 chữ "hoang tưởng" rồi Nghĩ chơi vậy thôi chứ biết là ko phải rồi, vì ông này hơi mập, lại ko có bảo vệ đi kèm nhưng điều đặc biệt là khuôn mặt thì giống y chang, lại còn đeo thêm cặp kiếng lão trên sống mũi nữa chứ...

Chuyện thứ hai là có một ông kia nữa, người to lớn, bệ vệ lắm kìa. Đứng trước mặt mình, đưa tay với lấy cái ly yogurt, làm một hơi hết sạch, xong rồi để cái ly trống không xuống, với tay lấy thêm một ly nữa, ực một cái hết luôn. Bất lịch sự chưa từng thấy, đã vậy sau đó còn nói "That's no good" nữa Nói gì thì nói, mình vẫn lịch sự với người ta, lấy hiền trị dữ mà, nếu nóng tính lên nói gì với ông đó thì cũng đâu giải quyết được gì

Chuyện thứ ba là có một chú kia, kêu bằng chú là tại vì nhìn khỏang 35-40 rồi, lại thêm mấy sợi tóc bạc loe hoe trên đầu nữa chứ. Chú đó kêu dịch ra giùm chú cái coupon từ tiếng Tây Ban Nha sang tiếng Anh. Hehe, phải lôi hết trí nhớ ra dịch cái coupon ra tiếng Anh, cũng ù ù cạc cạc nhưng đã tóm tắt được những ý chính (ngày mai phải lục tìm cuốn sách mà học lại thôi, ko sử dụng thì quên hết trơn) Mà chú đó cứ cà kê dê ngỗng riết, sau đó đến câu cuối cùng là...hỏi số điện thọai Chưa bao giờ cho số điện thọai cho người lạ, an tòan là trên hết mà, đặc biệt là đối với người đáng tuổi kêu bằng chú Nhưng vì chú đó ép quá, lại ko có cách nào "mời" chú đi một cách lịch sự hết, mà khách thì vây kín xung quanh, nên đành bấm bụng đưa số Số của bà cô người quen trên Boston Cô đó cũng khỏang được 50 tuổi rồi, để cô đó tiếp chuyện với chú Trước khi đi chú còn dặn: "I'll call you at 10:30" Hơi bị nhố nhăng, nhìn gần 40 tuổi rồi chứ có trẻ lắm đâu Mà bây giờ là 1o giờ 45 rồi, chắc chú đó đang chửi mình Hic, ép quá thì đành phải làm vậy thôi, chứ làm sao bây giờ

Lúc bắt đầu tiếp thị thì kệ có khỏang 40 hộp yogurt, lúc ra về thì chỉ còn lại lác đác 2,3 cái hộp. Cũng khá. Ai đi ngang qua cũng được tặng 1 nụ cười + 1 cái coupon cắt gần nửa giá gốc thì khuyến mãi quá rồi

Một ngày dài, nhưng học được nhiều cái hay về quan hệ giữa người và người, mở mang đầu óc được một chút.

Đi làm về xong thì đi dạy một người bạn lái xe. Ko biết có nên kêu bằng bạn hay ko, tại vì lúc nào cần mình giúp chuyện gì thì ngọt ngào, còn ko cần thì coi như mình ko tồn tại Biết rõ lắm chứ, nhưng vì nghĩ bây giờ ko lẽ có người cần mình giúp mà mình quay đầu làm ngơ thì coi đâu có được, đành phải giúp vậy thôi. Sau này có lẽ khi mình cần thì sẽ có người giúp mình, hy vọng vậy Hic, nhắc mới nhớ, hồi đó học lái xe không kiếm được người tập cho, mà ông thầy dạy lái xe thì dữ thiệt là dữ, bắt phải đi tập thêm ở ngòai nên đành phải làm liều, đi tập một mình, vừa lái vừa cầu mong là ko cán phải cái gì hết...Một thời kỳ "huy hòang" :)

Mà hôm nay là 20/8 ở Việt Nam nhỉ, chắc Luân đang chuẩn bị lên đường, thôi chúc u thượng lộ bình an...

0 comments: