Cô Gái Đến Từ Hôm Qua

Cô Gái Đến Từ Hôm Qua
Thu Phương

Và rồi ta hứa sẽ quay trở lại
Vào một ngày mai như hai người bạn
Một ngày đã quên tất cả, lại nhớ về nhau
Cùng năm tháng còn ấu thơ

Và ngày hôm nay anh như đứa trẻ
Của ngày hôm qua xa xôi tìm về
Lời thề tựa như ánh lửa sưởi ấm lòng anh
Như chính em,
Cô gái đến từ hôm qua

Tình yêu dù trôi xa dư âm để lại
Và nếu thuộc về nhau, em sẽ trở lại
Và anh được thấy hoa rơi giữa cơn mưa
Tươi thắm những con đường

Dường như là vẫn thế, em không trở lại
Mãi mãi là như thế, anh không trẻ lại
Dòng thời gian trôi như ánh sao băng
Trong khoảng khắc qua chúng ta

Nhiều năm xa hạnh phúc, anh muốn bên em
Cuộc đời này dù ngắn, nỗi nhớ quá dài
Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại,
Như ngày hôm qua...

Hôm kia nói chuyện với Hiền và Trân, tụi nó song ca bài này, "ép" mình phải nghe. Mà đây là lần đầu tiên mình công nhận 2 đứa nó hát hay Mà nghi lắm, tự nhiên Trân nó lôi bài này ra hát cho mình nghe, cái bài xưa thật là xưa, ko biết nó vô tình hay cố ý đây?

Rồi hôm nay lang thang trong mấy cái blog, cũng gặp bài này. Chắc là cái số có duyên, thôi post lên đây để sau này khỏi quên. Lại nhớ truyện "Cô gái đến từ hôm qua" của Nguyễn Nhật Ánh, một câu chuyện vui thật vui, lại ngây thơ, và nhất là cái kết thúc vô cùng dễ thương. Tiểu Li dù 10 năm sau quay trở lại vẫn là Tiểu Li, tuy có thay đổi về bề ngoài nhưng bên trong vẫn là cô gái hiền lành đó. Và anh chàng tên Thư đó lại không hề nhận ra cô bé cho đến đoạn cuối của truyện. Trong ngần ấy năm, có bao nhiêu là thay đổi, nhưng cái sẹo thì vẫn còn nguyên đó, y như kỷ niệm vậy, vẫn còn nguyên đó...

Tự nhiên hôm nay cảm thấy mình lớn lớn lên được một chút, ko biết tại sao nữa. Một cảm giác thanh tịnh, ko một chút vẩn đục của lo lắng thường ngày.

"Và cũng đã đủ lớn để mong bé lại, như ngày hôm qua..."
...ngày hôm qua của thời thơ ấu và tuổi học trò nhỏ dại.

0 comments: